Bên lề

Đi ngược thời gian cùng Cafe Racer

Đi ngược thời gian cùng Cafe Racer

Nguyễn Duy Quang, 27 tuổi, Giám đốc Dự án của Studio Group có một thú chơi mới. Sau khi hứng thú với nhiều loại mô tô thể thao, anh trở nên bị hấp dẫn bởi loại xe mang phong cách vintage cổ kính Cafe Racer – đây là loại xe được đặt tên gắn liền với các chàng trai cô gái Ton Up Boys and Girls (sau này còn có tên gọi là các rockers, thường cưỡi mô tô, khoác áo da, nghe nhạc rock and roll, và tụ tập tại các quán cà phê dọc đường lộ, đã tạo nên cả một sinh hoạt văn hóa tại nước Anh những năm 50 – 60, lan ra nhiều nước trên thế giới và kéo dài đến tận ngày nay).

Trong một buổi chiều mùa thu Hà Nội, Tạp chí NAM đã cùng Quang lượn quanh cung đường Hồ Tây, lắng nghe tiếng động cơ và mường tượng lại câu chuyện về chiếc xe của những năm xưa cũ.

Tại ngoại ô phía Tây Bắc London nước Anh có quán cà phê nổi tiếng là nơi tụ tập của những tay lái mô tô mang tên ACE CAFE LONDON. Quán này được mở từ năm 1938, từng bị phá hủy trong chiến tranh, sau đó được mở lại và được duy trì đến ngày nay. Quán này là nơi tổ chức cuộc hội ngộ thường kỳ nổi tiếng thế giới cho các rockers đến từ nhiều quốc gia mang tên ACE CAFE REUNION.

NAM: Cảm giác thế nào?

Quang: Về vận hành trước nhé. Nói chung là chán nếu so với các xe bây giờ. Có thể so sánh giữa xem chiếu bóng, phim chạy lạch xạch với ti vi màn hình LED, công nghệ 3D. Nhưng yếu tố vận hành không phải là trên hết, bởi vì cảm giác về tiếng máy, cảm giác mình đang đi một chiếc xe nhiều hơn tuổi mình cũng rất quan trọng, giống như nhiều người vẫn dùng máy ảnh phim vậy. Có sự thú vị riêng khi lái xe.

NAM: Anh bắt đầu thích chơi xe từ khi nào?

Quang: Tôi thích xe từ lâu rồi. Hồi học cấp 3, tôi thích xe thể thao (sportbike). Chiếc đầu tiên tôi đi là CBR 600. Về vận hành, CBR khác hẳn, vì xe này mạnh vọt nhanh, lái tốt. Xe này giống như dụng cụ thể thao. Chơi thể thao cũng cần phải có trang bị. Đi xe phải đội mũ kín mít, không hưởng thụ được việc lái xe cho lắm. Về sau, tôi đi xe máy để có cảm giác tự do, không cần đến xe sport nữa. Ví dụ: Những người đi Harley Davidson sẽ có được cảm giác đi đường dài cùng bạn bè, trong khung cảnh hai bên là cánh đồng, không cần chạy nhanh. Hơn nữa chơi xe sport ở Việt Nam cũng khó vì luật không cho phép đi quá100km/h. Ở nước ngoài có trường đua cho xe máy còn nước mình chưa có.

Tôi bắt đầu để ý xe vintage từ khi bạn tôi có người chơi Vespa cổ. Nhưng tôi không thích Vespa vì nó lịch lãm nhưng không thiên về vận hành. Vậy nên tôi nghĩ: “Tại sao lại không phải là xe đua cổ?”. Tôi bắt đầu tìm hiểu trên mạng và nhận thấy có các hội chơi khác nhau, trong đó có hội vintage bike.

NAM: Ở Việt Nam có bao nhiêu người chơi Cafe Racer?

Quang: Khá nhiều. Có người chơi nhưng họ không chụp ảnh up lên mạng để khoe. Xe của tôi có nhiều người biết vì nó đã qua nhiều chủ và chủ nào cũng rất yêu quí chiếc xe. Ngược lại, có những xe ít người biết, có những người chỉ chơi xe một mình.

NAM: Tại sao những chiếc xe thường qua nhiều chủ?

Quang: Vì có những người sau khi mua xe, họ độ xe đến một mức nhất định rồi thôi. Sau đó họ lại muốn tìm xe khác để độ tiếp. Cứ thế đến người chủ thứ 4, thứ 5 thì xe đã trở nên rất “khủng” rồi.

NAM: Anh định độ chiếc xe mới tậu của mình ra sao?

Quang: Hiện tại đồ dùng của xe là đồ hiệu hết. Giảm xóc sau hiệu Öhlins (Thụy Điển), giảm xóc trước hiệu Showa (Nhật), phanh của Tokico (Nhật), đồng hồ tốc độ của Koso (Đài Loan), tay côn, tay phanh và gương chiếu hậu của CRG (Mỹ). Riêng chiếc gương gắn liền với ghi đông xe là đúng style Cafe Racer. Tôi sẽ sơn lại màu tôi thích, đó là màu đen có dải caro đen trắng. Tôi cũng sẽ thay ống bô hiệu khác. À, mà sắp tới tôi sẽ lấy thêm một xe nữa theo phong cách vintage nhưng là dòng tracker – nếu so với bây giờ thì giống như xe cào cào. Chơi biết bao nhiêu cho đủ!

NAM: Vậy còn giá tiền?

Quang: Vô cùng lắm. Xe không (chưa độ), 250 cc khoảng 10-15 triệu đồng. Xe GL 400 chỉ 20- 30 triệu là cùng. Nhưng khi độ lên thì vô cùng. Chỉ riêng những món đồ trên xe tôi vừa kể ở trên cũng đã tốn khoảng 30-40 triệu rồi. Mỗi món cũng tốn vài trăm đô. Riêng đôi lốp Firestone đãtốn 14 triệu rồi.

NAM: Thật thú vị. Cảm ơn Quang vì hành trình và câu chuyện trên chiếc xe độc đáo này.

BẠN CÓ THỂ ĐỌC ĐỂ CÓ THỂ PHÂN BIỆT CÁC LOẠI XE MÔ
TÔ PHỔ BIẾN TẠI ĐÂY HTTP://WWW.TINHTE.VN/THREADS/1427428/

(http://www.nam.com.vn)

Click to comment

Leave a Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Most Popular

To Top