Rock Việt

Rock Việt sao cứ loay hoay?

Gần 10.000 khán giả trong liveshow Nhiệt của ban nhạc Bức Tường tại Hà Nội và 16.000 khán giả trong đêm cuối cùng tại TP.HCM của tour diễn RockStorm – đó là những con số nói lên sức nóng của rock Việt cuối năm 2011, nhưng liệu có báo hiệu cho một năm 2012 sôi động của rock?

Bỏ phí thị trường tiềm năng

Những ai vẫn theo dõi đời sống nhạc rock ở Việt Nam mấy năm qua sẽ trả lời câu hỏi trên bằng một cái lắc đầu. “Nhịp sinh học” của rock Việt vốn như vậy, cuối năm thường là mùa của những show diễn lớn. Theo giới làm show thì một trong những lý do là các đơn vị tài trợ, doanh nghiệp thường chọn đây là thời điểm giải ngân cho các hồ sơ tài trợ show.

“Đầu tư cho một show ca nhạc đã tốn kém, đầu tư cho một rock show càng tốn kém hơn, chưa kể lợi nhuận thu lại rất khó đảm bảo. Vì thế nếu muốn làm chương trình rock, các nhà sản xuất phải lựa chọn công thức xin tài trợ rồi mới làm”, anh Cường, giám đốc một công ty tổ chức biểu diễn tư nhân cho biết.

Rock Việt sao cứ loay hoay?

Phần trình diễn của nhóm nhạc rock Black Infinity trong Rock Storm 2011 tại sân vận động Quân khu 7, TP.HCM tối 23/12.

Trong chuyến sang Việt Nam biểu diễn hồi năm 2008, người quản lý vào thời điểm đó của nhóm nhạc đình đám My Chemical Romance là Brian Schechter từng nhận xét Việt Nam có một thị trường đầy tiềm năng cho nhạc rock nhưng đang bị bỏ phí. Và sự bỏ phí ấy dường như vẫn tồn tại sau từng đó năm.

Những con số mà chúng tôi đề cập đầu bài viết đủ nói lên sự “đói rock” của một bộ phận rất lớn khán giả trẻ tại các đô thị đang phát triển ở Việt Nam. Vậy còn nghệ sĩ? Xin đưa ra một con số khác: số ban nhạc nộp hồ sơ đăng ký biểu diễn tại bảy thành phố mà RockStorm “cập bến” là hơn 40, trong đó khoảng 20 ban nhạc đã được lựa chọn để bước lên sân khấu.

Điểm cộng không thể bỏ qua của RockStorm năm nay là chất lượng trình diễn của các ban nhạc khá tốt và tương đối đồng đều. “Khi một ban nhạc được lựa chọn, chúng tôi phải nhìn thấy ở họ khả năng trình diễn, sức hút với khán giả và tham gia cùng họ công tác chuẩn bị cho phần biểu diễn của mình”, tổng đạo diễn Quốc Trung cho biết.

Gợi mở con đường chuyên nghiệp hoá

Chất lượng của các show nhạc rock hiện nay được nâng cấp đáng kể. Màn trình diễn với chất lượng âm thanh tốt từ đầu tới cuối của ban nhạc Bức Tường và sự đầu tư được đánh giá rất “chịu chơi” với màn hình LED kéo dài toàn bộ sân khấu liveshow Nhiệt đã đem lại một đêm diễn “đáng tiền”.

“Đúng, nhìn vào thấy chẳng thiếu gì. Vấn đề là thiếu một sự kết nối để tất cả những yếu tố đó tạo thành một thị trường thực sự” – nhạc sĩ Quốc Trung nhận định – “Nhạc pop ở Việt Nam thì quá nhiều, rock thì quá ít. Vậy thì nghệ sĩ phải sản xuất các sản phẩm âm nhạc. Nhưng nghệ sĩ không thể làm tất cả mọi việc, hơn nữa không phải ai cũng có tiền để làm.

Vậy thì nhà sản xuất phải nhảy vào lo phần việc của mình. Nghệ sĩ chỉ có nhiệm vụ trải nghiệm để sáng tác và trình diễn thôi. Nhưng tôi thấy gần như 100% các sản phẩm nhạc rock ở Việt Nam ra đời vì mê quá, thích quá bỏ tiền làm cho thoả cái thích của mình. Đó vẫn là cách làm tự phát, không thể tạo ra thị trường”.

Nhạc sĩ – ca sĩ Trần Lập, thủ lĩnh nhóm Bức Tường cũng cho rằng, điều đáng tiếc của rock Việt là vẫn dừng ở hai chữ: tự phát – “Tôi đã chứng kiến nhiều nhóm nhạc rất có tài năng, những sản phẩm âm nhạc có chất lượng. Nhưng tôi cũng quen với việc họ làm ra một đĩa nhạc xong là… chia tay nhau. Nó nói lên chúng ta chưa có những nghệ sĩ nhạc rock chuyên nghiệp”. Chuyên nghiệp là phải sống được bằng công việc của mình. Bức Tường có lẽ là ban nhạc rock thành công nhất tại Việt Nam cho tới nay, cũng thừa nhận mình sống bằng những công việc bên ngoài âm nhạc.

Gần đây ở các ban nhạc rock trẻ tại Việt Nam bắt đầu xuất hiện những người quản lý riêng. Sau Ngũ Cung là các nhóm như Oringchains hay Recycle tại Hà Nội và Quái Vật Tí Hon tại TP.HCM. Đó là những hạt giống lạc quan khi mà các ban nhạc rock trong nước bắt đầu nghĩ tới những gợi mở đầu tiên của sự chuyên môn hoá.

Đã có một số nhà sản xuất úp mở về việc chiêu mộ những ban nhạc rock có tiềm năng để đầu tư phát triển. Một nhạc sĩ tại Hà Nội cho rằng đó là việc đáng ra phải làm từ rất lâu bởi nó đem lại lợi ích cho tất cả: người chơi nhạc có thể chuyên nghiệp với công việc của mình, nhà sản xuất mở rộng được thị trường mới, và khán giả sẽ được thoả cơn khát rock. Nhạc Việt sẽ có thêm một tiếng nói khác, một tiếng nói không uỷ mị, ướt át và hời hợt. Một tiếng nói chân thật hơn của giới trẻ.

Theo SGTT

Click to comment

Leave a Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Most Popular

To Top